Ba

22/04/2015   18.889  4.67/5 trong 6 lượt 
Ba
Câu chuyện quá ngắn mà đọc xong nước mắt cứ trào ra, cuộc sống luôn có những khoảng lặng mà bạn phải chậm lại mới thấy

Xưa, nội nghèo, Ba đi ở cho ông bá hộ, chăn trâu để chú được đi học. Thành tài, chú cưới vợ, ra riêng. 
 
Ngày hỏi vợ cho thằng Hai, chú mời mấy người cùng quan. Ai cũng com-lê, cà-ra-vát. Chú bảo: Anh Hai hay đau bao tử, ở nhà nghỉ cho khỏe
 
Ba ừ, im lặng vác cày ra đồng. Mồ hôi đổ đầy người. 
 
Cũng những giọt mồ hôi ấy, xưa mặn nồng biết chừng nào, mà giờ, sao nghe chát cả bờ môi.
 

Quảng cáo

Sưu tầm

Người đăng

Gõ Kiến

Gõ Kiến

Gõ Kiến chăm chỉ


Là thành viên từ ngày: 30/03/2014, đã có 290 bài viết

Tài trợ

BÌNH LUẬN

Bạn cần đăng nhập để bình luận.
No Avatar

Chưa có bình luận nào cho bài này, tại sao bạn không là người đầu tiên nhỉ?

Bài viết khác

Viết cho tuổi 20
Khi viết xong dòng cuối cùng, tôi gần như bật khóc. Tôi không hối tiếc gì về tuổi 20 của mình. Và tôi mong khi đến tuổi 30, bạn cũng có thể hãnh diện nói như thế.

Muốn người khác coi trọng, hãy trở thành trân châu, đừng là cát…
Con người nếu muốn được người khác coi trọng thì tự bản thân phải trở thành xuất chúng, giống như ngọc trai trên cát vậy, cùng là chất liệu ấy nhưng giá trị lại khác xa rất nhiều, chỉ nhìn qua cũng có thể dễ dàng nhận thấy.

Biết nhau dựa vào cơ duyên, thấu hiểu dựa vào trí huệ
Chốn hồng trần, chúng sinh đông đảo, có thể tương ngộ tại cùng một nơi, thì đã là một cơ duyên, mà có thể hiểu nhau, chí thú tương đồng, thì chính là bằng hữu rồi.

Có thể bạn cần

Bài học về sự kính nhường

Bài học về sự kính nhường

Một người bố 3 lần dùng bát mì trứng dạy con cách kính nhường người khác. Một bài học ý nghĩa chúng ta nên biết.

Liên kết logo

Bàn phím trong mơ