Vợ chồng hư hỏng

09/03/2015   35.693  4.45/5 trong 155 lượt 
Vợ chồng hư hỏng
Một đôi nam nữ đang ngủ trên gường. Tới ba giờ sáng, đột nhiên một tiếng động lớn vang lên ở phía ngoài.

Người phụ nữ nhảy ra khỏi giường và la lên:
- Chết rồi! Chồng em về đấy!
Thế là người đàn ông nhanh chóng nhảy ra khỏi giường, trèo qua cửa sổ như một người điên. Anh ta rơi bịch xuống đất, chạy qua một bụi gai, rồi chạy rất nhanh về phía xe ôtô.
Vài phút sau, anh ta nhớ lại: "Đây là nhà mình mà và người phụ nữ lúc nãy là vợ mình". Anh ta quay lại và la lên với người phụ nữ:
- Tôi là chồng cô đây, đồ hư hỏng!
Người phụ nữ hét lại:
- Ờ! Thế sao anh lại chạy? Đồ lăng nhăng!

Quảng cáo

Sưu tầm

Người đăng

Thúy Hằng

Thúy Hằng


Là thành viên từ ngày: 05/03/2015, đã có 17 bài viết

Tài trợ

BÌNH LUẬN

Bạn cần đăng nhập để bình luận.
No Avatar

Chưa có bình luận nào cho bài này, tại sao bạn không là người đầu tiên nhỉ?

Bài viết khác

Đời người kỳ thực chỉ là 6 sự kiện, hiểu rồi mỗi bước sẽ thật thênh thang
Con người, hễ lớn thêm một tuổi, lại trải nghiệm thêm vài sự tình, đối mặt thêm nhiều sự lựa chọn. Thế nhưng, khi ngoảnh đầu lại, chúng ta sẽ phát hiện, nhân sinh kỳ thực chỉ là 6 sự kiện này.

Câu chuyện về hai con chim và bài học về tình nghĩa vợ chồng
Hạnh phúc không phải là đích đến, mà chính là hành trình mà ta đang bước đi từng ngày, từng giờ. Hạnh phúc đơn giản lắm, là khi ta thực sự yêu đời, yêu mình, yêu người - hạnh phúc chính là như thế!

Bạn có biết: Vợ chồng là duyên phận đời trước kiếp này?
Hai người kết thành vợ chồng là do nhân duyên đời trước định ra, là “cái duyên cái số nó vồ lấy nhau”. Hãy đối xử tốt với nhau, đừng để nợ cũ chưa xong lại tích thêm nợ mới. Hãy thôi oán trách nhau, bạn cần hy sinh nhiều hơn để học cách yêu thương người bạn đời của ...

Có thể bạn cần

Tại sao cần phải học cách kiềm chế cảm xúc của bản thân?

Tại sao cần phải học cách kiềm chế cảm xúc của bản thân?

Bố tôi vừa mua một cái smartphone, hỏi tôi cách mở wifi, tôi nói mà ông mãi không hiểu, tôi nhắc lại ông vẫn nói là ông không biết. Lúc ấy tôi ức chế, gào lên: “Thôi, bố đừng hỏi nữa, con không biết đâu!” Không biết khi ấy bố tôi đau lòng như thế nào. Ngày nhỏ, khi tôi chưa biết thứ gì, bố tôi đã kiên nhẫn dạy tôi bước đi, dạy tôi học nói, dạy tôi ăn cơm... Giờ mỗi lần nghĩ lại đều thấy hối hận...

Liên kết logo

Bàn phím trong mơ