Bạn có biết: Hạnh phúc vẫn luôn ở bên cạnh bạn?

09/08/2019   14.948  4.9/5 trong 5 lượt 
Bạn có biết: Hạnh phúc vẫn luôn ở bên cạnh bạn?
Hạnh phúc không ở đâu xa mà vẫn luôn bên cạnh bạn, chỉ cần thay đổi góc nhìn, bạn sẽ phát hiện ra cuộc sống của mình cũng thật đáng ngưỡng mộ.


Hạnh phúc dường như đều vây quanh người khác, còn phiền não cứ mãi dây dưa trong lòng mình”. Người ta vẫn cứ hay lý giải hạnh phúc và phiền não như vậy. 
 
Học sinh kém thì cho rằng thi được điểm cao là không phải phiền não; người nghèo khó lại cho rằng có tiền thì sẽ được hạnh phúc. Kết quả là, phiền não thì vẫn cứ phiền não, không hạnh phúc thì mãi vẫn cứ không hạnh phúc.
 
Phiền muộn đời người kể sao cho hết. Thánh nhân nói: “Giữ cho tâm yên tĩnh, cái gì cũng không nghĩ đến, thì sẽ không còn phiền não nữa”. 
 
Lời thánh nhân nói thì đơn giản nhưng làm thì sao mà thật khó, phiền não không biết từ đâu kéo đến cứ tầng tầng lớp lớp, hết trận này đến trận khác, mong một chút yên bình cũng thật khó.
 
Người tìm kiếm hạnh phúc có hai loại. Một loại giống như là leo núi, họ cho rằng hạnh phúc lớn nhất của đời người là ở tại đỉnh núi, vì vậy dùng cả đời để leo lên đỉnh núi. 
 
Nhưng cuối cùng lại phát hiện, họ vĩnh viễn cũng không thể leo lên được đến đỉnh, nhìn không tới đầu. Họ không biết một điều, ngọn núi hạnh phúc, vốn không có đỉnh, cũng không có đầu.
 
Một loại người khác thì cũng leo núi, nhưng họ lại không tận lực mà leo lên. Họ cứ vừa đi vừa dừng, nhìn ngắm mây mù trên núi, tận hưởng bảy sắc cầu vồng, hít thở làn gió tươi mát, tâm hồn buông lỏng mà tự cảm thấy hài lòng
 
Cho dù không có được hạnh phúc gì to lớn, nhưng những điều nhỏ nhặt này lại là từng chút tự do tự tại, như là hương thơm bay quanh thể, cứ thế mà tâm lại thấy an ổn.
 
Làm người hãy cứ hồ đồ một chút, sẽ dễ đạt được hạnh phúc hơn; người sống quá lý trí, thường hay bị phiền não. Đây là bởi vì người lý trí nhìn cái gì cũng quá rõ ràng, tính toán quá nhiều, cuộc sống vì vậy mà tràn đầy phiền não.
 
Người hồ đồ, ít so đo với ai, mặc dù cuộc sống đơn giản, nhưng nhờ vậy mà lại tìm được ý nghĩa của nhân sinh. Cho nên, phiền não đời người là do tự mình tìm lấy. Không phải là phiền não không chịu rời xa bạn, mà là bạn không chịu buông bỏ nó.
 
Thế giới này, vì sao mà ai cũng có phiền não? Vì quyền, vì tiền, vì danh lợi… Mọi người trước khi xuất phát thì vội vội vàng vàng, vác trên lưng một bọc hành lý nặng nề, trang bị càng nhiều thì dính mắc lại càng nhiều. Nhìn thì có vẻ như mọi người đều đang đi tìm kiếm hạnh phúc, nhưng sao tìm mãi mà vẫn không thấy?
 
Nguyên nhân thực ra chính là: Một người nhìn lên và hâm mộ hạnh phúc của người khác, nhưng vừa quay đầu lại, thì phát hiện ra có người đang nhìn lên và hâm mộ mình. Kỳ thực, ai cũng hạnh phúc cả, chỉ là hạnh phúc của bạn thì ở trong mắt của người khác.

Quảng cáo

Theo Tinhhoa

Người đăng

Nguyễn Thị Hồng Đào

Nguyễn Thị Hồng Đào


Là thành viên từ ngày: 18/04/2016, đã có 852 bài viết

Tài trợ

BÌNH LUẬN

Bạn cần đăng nhập để bình luận.
No Avatar

Chưa có bình luận nào cho bài này, tại sao bạn không là người đầu tiên nhỉ?

Bài viết khác

Con đường dẫn tới hạnh phúc
Chúng ta thường hỏi nhau rằng con đường nào sẽ đi đến hạnh phúc? Chúng ta luôn tìm kiếm và đi suốt chặn đường dài để tìm đến cái gọi là hạnh phúc.

Bận rộn chính ra lại có lợi cho sức khỏe
Từ xưa đến nay, khi nói đến trường thọ người ta đều cho rằng nó phụ thuộc vào yếu tố di truyền và phương thức sinh hoạt. Nhưng thuốc trường thọ rẻ nhất trên thế giới không ngờ lại rất đơn giản, nó chỉ nằm ở hai chữ “bận rộn”.

Muốn làm một người ưu tú phải khắc phục được 6 nhược điểm này
Không có ai hoàn hảo cả, chỉ cần là người thì sẽ có nhược điểm, điều này rất bình thường. Nhưng khi đối mặt với điểm yếu của bản thân, không thể mãi chịu khuất phục, phải nghĩ biện pháp chiến thắng nó, như vậy chúng ta mới có thể trở nên mạnh mẽ và ưu tú hơn.

Có thể bạn cần

Tại sao cần phải học cách kiềm chế cảm xúc của bản thân?

Tại sao cần phải học cách kiềm chế cảm xúc của bản thân?

Bố tôi vừa mua một cái smartphone, hỏi tôi cách mở wifi, tôi nói mà ông mãi không hiểu, tôi nhắc lại ông vẫn nói là ông không biết. Lúc ấy tôi ức chế, gào lên: “Thôi, bố đừng hỏi nữa, con không biết đâu!” Không biết khi ấy bố tôi đau lòng như thế nào. Ngày nhỏ, khi tôi chưa biết thứ gì, bố tôi đã kiên nhẫn dạy tôi bước đi, dạy tôi học nói, dạy tôi ăn cơm... Giờ mỗi lần nghĩ lại đều thấy hối hận...

Liên kết logo

Bàn phím trong mơ