Dây xích của cuộc sống

07/06/2016   38.022  5/5 trong 2 lượt 
Dây xích của cuộc sống
Có một tượng bằng đất rất ganh tỵ với mọi người khi họ đi ngang qua nó. Nó bèn cầu Phật “Làm ơn biến cho tôi thành người”. “Con có thể thành người. Tuy nhiên, trước hết con hãy theo ta để đi thử một cuộc hành trình về cuộc đời của con người. Nếu con không thể chịu đựng được đau đớn, ta sẽ biến người thành một tượng đá”.


Ngay sau khi Phật dứt lời, ông ta vẫy tay một cái thì tượng đá biến thành một thanh niên. Người thanh niên đi theo Phật đến bên bờ một cái vực thẳm. Ở đó có hai cái vực đối diện nhau trên một đoạn đường dài. Cái vực bên này là “sống” và cái bên kia là “chết”, hai cái nối liền bằng một cái cầu giây dài. Cái cầu này được làm bởi nhiều cái vòng bằng sắt với nhiều cỡ khác nhau.
 
Phật bảo: “Bây giờ, con đi đi, từ cái vực này sang cái vực kia!”.
 
Người thanh niên bước trên những cái vòng sắt và tiến lên với toàn thân run lên. Tuy nhiên, chỉ một chút bất cẩn, anh ta rơi vào một cái vòng và bị hỏng chân. Ngực của anh ta bị dính rất chặt vào cái vòng đến nổi anh không thở được. Anh bắt đầu kêu khóc lớn: “Cứu! Cứu!”.
“Con phải tự giúp mình. Trong cuộc hành trình này, người duy nhất mà có thể cứu con chính là con”. Phật nói với nụ cười trên môi.
 
Người thanh niên vặn tréo người lại và cố hết sức bình sinh gỡ mình ra. Anh ta hỏi: “Cái vòng sắt này loại gì vậy? Mấy cái ngạnh rất đau đớn”.
 
“Tôi là cái vòng danhlợi”. Cái vòng trả lời.
 
Người thanh niên tiếp tục tiến lên. Thình lình, anh ta thấy lờ mờ một phụ nữ tuyệt đẹp nở nụ cười chào anh. Anh ta mất hồn và trượt, làm cho anh bị ngã nữa. Anh khóc la trong sợ hãi kêu: “Cứu!”.
 
Phật lại hiện ra trước mặt anh và nói: “Trong cuộc hành trình này, người duy nhất mà giúp con chính là con”.
 
Người thanh niên hết sức mình gỡ ra khỏi cái vòng, nhưng đến lúc đó anh ta đã quá mệt và anh ta ngồi giữa hai cái vòng để nghỉ và nghĩ “Cái vòng đau đớn bây giờ là gì vậy?” “Tôi là cái vòng mỹ nhân tai vạ”. Cái vòng trả lời. Trong cuộc hành trình đó, người thanh niên rơi vào các vòng như tham lam, ganh tỵ và thù ghét. Khi anh ta cố gỡ mình ra từ những cái vòng đau khổ này, anh ta không còn đủ can đảm để đi thêm nữa. Sau đó Phật nói với anh ta: “Mặc dầu có rất nhiều đau khổ trong đời một người, ở đó cũng có hạnh phúc và sung sướng. Con chắc chắn là con muốn bỏ cuộc không thành người phải không?”, “Có rất nhiều đau khổ trong một đời người, trong khi hạnh phúcsung sướng chỉ là trong chốc lát. Con quyết định bỏ và trở về với cuộc sống của tượng đất”. Người thanh niên trả lời không chút do dự.
 
Phật liền vẫy tay và người thanh niên biến thành một cái tượng. Không lâu sau, những hạt mưa lớn làm tan rã và lôi cuốn cái tượng đi xa và nó trở thành một đống bùn.

Quảng cáo

Theo vietdaikynguyen

Người đăng

Bảo Mi

Bảo Mi

Chia sẻ là cách tốt nhất để học và làm cuộc sống tốt đẹp hơn.


Là thành viên từ ngày: 26/07/2015, đã có 1.689 bài viết

Tài trợ

BÌNH LUẬN

Bạn cần đăng nhập để bình luận.
No Avatar

Chưa có bình luận nào cho bài này, tại sao bạn không là người đầu tiên nhỉ?

Bài viết khác

Bạn có gì trong cuộc đời này và chết đi sẽ mang theo được gì?
Xưa kia, tại Ấn Độ có một chàng trai trẻ không may qua đời, khi vừa biết rằng sinh mệnh ngắn ngủi của mình đã kết thúc, anh ta thấy Phật tổ cầm một chiếc rương trên tay và tiến lại phía mình…

Những cái lắc đầu - Unsung Hero
Chỉ với 3 phút 05 giây, clip đã khiến hàng triệu triệu người cảm thấy yêu đời hơn vì cuộc sống vẫn còn những người tốt và cả những phép màu.

Đời người là hữu hạn, đừng để năm tháng trôi qua trong hối tiếc
Đời người bất quá cũng chỉ 80 năm, hoặc ai may mắn hơn thì thêm được vài chục, nhưng dẫu có bao nhiêu năm đi nữa, quan trọng nhất vẫn là đừng để ngần ấy năm cuộc đời trôi qua trong hối tiếc.

Có thể bạn cần

Tại sao cần phải học cách kiềm chế cảm xúc của bản thân?

Tại sao cần phải học cách kiềm chế cảm xúc của bản thân?

Bố tôi vừa mua một cái smartphone, hỏi tôi cách mở wifi, tôi nói mà ông mãi không hiểu, tôi nhắc lại ông vẫn nói là ông không biết. Lúc ấy tôi ức chế, gào lên: “Thôi, bố đừng hỏi nữa, con không biết đâu!” Không biết khi ấy bố tôi đau lòng như thế nào. Ngày nhỏ, khi tôi chưa biết thứ gì, bố tôi đã kiên nhẫn dạy tôi bước đi, dạy tôi học nói, dạy tôi ăn cơm... Giờ mỗi lần nghĩ lại đều thấy hối hận...

Liên kết logo

Bàn phím trong mơ