5 bài học cuộc sống từ các câu chuyện ngắn

10/09/2015   54.199  3.64/5 trong 15 lượt 
5 bài học cuộc sống từ các câu chuyện ngắn
Trên thế giới này mỗi người một vẻ, mỗi người một nội tâm và một tính cách. Vậy chúng ta nhìn nhận như thế nào? Các câu chuyện sau đây sẽ cho bạn một số gợi ý về những điều nên tránh.

Bài học

1. Một phú bà ôm con chó cưng của mình đi tản bộ, trên đường đi gặp một người ăn mày. Phú bà ngạo mạn chế nhạo người ăn mày: “Ngươi hãy bắt chước điệu bộ con chó này của ta và gọi một tiếng ‘cha’, ta sẽ cho ngươi 10 đồng!” Tên ăn mày nói: “Nếu gọi 10 lần?” Phú bà vui vẻ đáp: “Ta cho 100 đồng!” Kẻ ăn mày lúc này liền làm bộ dạng của con chó và xông ra gọi 10 lần tiếng “cha”, người qua đường ngạc nhiên tới xem như hội. Vì mọi người đều hướng cặp mắt về phía phú bà nên bà ta ngượng mà phải trả tiền cho người ăn mày. Người ăn mày tiếp tục hướng về phía phú bà mà nói: “Cảm ơn mẹ! Cảm ơn mẹ!”
 
Đừng vì sự cao ngạo nhất thời mà chế giễu người khác, điều nhận lại đôi khi còn thê thảm hơn nhiều.
 
2. Một huyện trưởng sau khi bị miễn chức thì bất tỉnh nhân sựđược đưa tới bệnh viện. Bác sĩ khuyên vợ của ông: “Chị hãy ngồi cạnh giả vờ nói với ông ấy là đã được phục chức rồi, có lẽ sẽ có hiệu quả”. Vợ của ông ta nghĩ, đã muốn nói dối, thì nói cái chức to để cho ông ta cao hứng hơn nữa. Không ngờ sau khi vợ thì thầm như vậy, vị nguyên huyện trưởng này đột nhiên cười lớn, rồi tắc thở. Bác sĩ thở dài: “Không nghe lời bác sĩ dặn dò mà cứ dám tự tiện dùng thuốc quá liều”.
 
“Người chết vì tiền, chim chết vì mồi” – lòng tham sẽ gây ra tai họa.
 
3. David bước vào cửa liền phát hiện trên bàn để một món tiền lớn, liền nghĩ: “Bình thường mẹ không cho ngay cả tiền tiêu vặt, thật lạ! Lần này mẹ đột nhiên dễ tính rồi ư?” Trong tâm tự nhiên thấy rất vui vẻ, David cầm tiền lên liền thấy bên dưới có một tờ giấy, trên đó viết: “Hôm nay là sinh nhật bà ngoại, ở nhà chờ mẹ, chúng ta cùng đi mừng sinh nhật bà. Nhưng số tiền này không phải là cho con, mà là vì muốn con chú ý!”
 
Mới nhìn thấy một chút lợi ích đã vui mừng hoan hỉ thì quả là cần chú ý.
 
4. Có một lần tôi hỏi đùa cô con gái hơn 4 tuổi: “Chúng ta chuẩn bị chơi trò nuôi heo nhé. Nhưng mỗi người sẽ phải chia sẻ công việc: mỗi ngày cần cho heo ăn, dọn chuồng cho heo, tắm cho heo, chơi đùa cùng heo,… Vậy con muốn chọn công việc nào?” Con gái nhí nhảnh đáp: “Con muốn làm heo!”
 
Ước muốn được an nhànỷ lại của con người thật là đáng sợ.
 
5. Một đôi tình nhân trên đường lớn bắt đầu ồn ào to tiếng, cô gái giận dữ tát cho chàng trai một cái. Chàng trai vì muốn giữ thể diện nên hướng đến cô gái và nói to: “Có bản lĩnh!” Cô gái tiếp tục không do dự mà tát chàng trai một cái nữa. Chàng trai dừng lại một chút nói: “Quả là biết nghe lời, tạm tha thứ.”
 
Người đời thường hay muốn “giữ thể diện hão”, mà chẳng quan tâm đến việc giải quyết vấn đề.

Quảng cáo

Sưu tầm

Người đăng

Gõ Kiến

Gõ Kiến

Gõ Kiến chăm chỉ


Là thành viên từ ngày: 30/03/2014, đã có 290 bài viết

Tài trợ

BÌNH LUẬN

Bạn cần đăng nhập để bình luận.
No Avatar

Chưa có bình luận nào cho bài này, tại sao bạn không là người đầu tiên nhỉ?

Bài viết khác

Những tính cách của người có giáo dục
Thế nào là người có giáo dục? Nhiều khi “vô học” lại là những kẻ chữ nghĩa đầy mình, cũng như những người nông dân ít học lại vô cùng sáng suốt và tinh tế...Liệu người ngày xưa và ngày nay có hiểu khái niệm “con người có giáo dục” khác nhau không, hãy xem qua câu ...

Bài học về sự kính nhường
Một người bố 3 lần dùng bát mì trứng dạy con cách kính nhường người khác. Một bài học ý nghĩa chúng ta nên biết.

Câu chuyện chiếc ly bị vỡ và bài học về cách mà con người đang đối xử với nhau
Từ câu chuyện chiếc ly bị vỡ, bài học về tính ích kỷ khiến nhiều người phải suy ngẫm. Hãy đối xử với người khác bằng cách mà bạn muốn mọi người đối xử với mình.

Có thể bạn cần

Tại sao cần phải học cách kiềm chế cảm xúc của bản thân?

Tại sao cần phải học cách kiềm chế cảm xúc của bản thân?

Bố tôi vừa mua một cái smartphone, hỏi tôi cách mở wifi, tôi nói mà ông mãi không hiểu, tôi nhắc lại ông vẫn nói là ông không biết. Lúc ấy tôi ức chế, gào lên: “Thôi, bố đừng hỏi nữa, con không biết đâu!” Không biết khi ấy bố tôi đau lòng như thế nào. Ngày nhỏ, khi tôi chưa biết thứ gì, bố tôi đã kiên nhẫn dạy tôi bước đi, dạy tôi học nói, dạy tôi ăn cơm... Giờ mỗi lần nghĩ lại đều thấy hối hận...

Liên kết logo

Bàn phím trong mơ