Bạn là một cái cây cho người khác

07/06/2016   18.553  3.83/5 trong 3 lượt 
Bạn là một cái cây cho người khác
Thật ra, mỗi chúng ta không chỉ sống riêng cho mình ta. Không cần biết là một con người thấp kém đến đâu, người đó vẫn là một cây to lớn cho mọi người khác.


Thuở xưa, có một người đàn ông không làm được điều gì to tát cả, không có tiềnchán nản. Một đêm, ông ta cuối cùng không đủ can đảm để sống thêm và đi đến một vực thẳm sửa soạn nhảy xuống.
 
Trước khi tự tử, ông ta khóc rất lớn và hồi tưởng tất cả những khổ nạn trong suốt cuộc đời của ông ta. Trên một tảng đá cạnh cái vực có một cây nhỏ. Sau khi nghe người đàn ông khóc lóc, kể lể, cái cây cũng khóc vô cùng thảm thiết. Khi người đàn ông thấy cái cây cũng khóc, ông ta hỏi: “Cây cũng khóc hả. Có phải cây cũng chịu đựng nhiều đau khổ như tôi không?”.
 
Cái cây nói: “Tôi là một cái cây đau khổ nhất trên thế gian. Nhìn tôi đi, sống trên cái tảng đá, chỉ toàn là đá, không có đất để sinh sản và không có nước để uống. Tôi không đủ ăn suốt đời. Hoàn cảnh đau khổ này làm các cành cây của tôi khô đét và không nẩy nở được, vì thế trông tôi rất thảm não từ lúc mới sinh ra. Gốc của tôi rất cạn làm cho tôi không đứng vững trước gió, và không thể chịu nỗi cơn lạnh trong mùa đông. Trông tôi rất yếu so với các cây khác, nhưng thật ra đời sống của tôi còn cực hơn là chết”.
 
Người đàn ông không thể chịu được nữa vì quá thương hại cho cái cây bèn nói: “Nếu như vậy thì tại sao bạn không kéo thân ra mà chết chung cho rồi”. Cái cây nói: “Chết thì dễ lắm, tuy nhiên, không có bao nhiêu cây mọc trên vực này cả, tôi không thể chết được”. Người đàn ông không hiểu nổi. Cây nói tiếp: “Bạn có thấy có tổ chim trên thân tôi không? Hai con chim vành khuyên làm cái tổ này và chúng đã sống và sanh sôi nẩy nở trên thân tôi. Nếu tôi chết đi, thì hai con chim này sống ở đâu?”.
 
Người đàn ông dường như hiểu được điều gì đó sau khi nghe những lời này, và lùi lại cách ra xa vực thẳm.
 
Thật ra, mỗi chúng ta không chỉ sống riêng cho mình ta. Không cần biết là một con người thấp kém đến đâu, người đó vẫn là một cây to lớn cho mọi người khác.
 
Thật là kỳ lạ đôi khi chúng ta nghe rằng “Con người là những con vật ích kỷ” và “Nếu một người mà không sống riêng cho họ, họ sẽ bị trời giết” đã trở thành những luật lệ thông thường mà rất nhiều người sống theo. Thật ra, cũng có rất nhiều người sống ngược lại. Bạn nhìn chung quanh và tìm thấy rằng:
 
Nếu một người chỉ sống một mình, càng giàu có, thì ông ta càng lo lắng và càng lộn xộn.
 
Một người sống vì người khác, mặc dầu nghèo đói, ông ta vẫn có một đời sống vui vẻ và hạnh phúc.
 
Vậy thì theo bạn đời sống hạnh phúc là gì?

Quảng cáo

Theo vietdaikynguyen

Người đăng

Bảo Mi

Bảo Mi

Chia sẻ là cách tốt nhất để học và làm cuộc sống tốt đẹp hơn.


Là thành viên từ ngày: 26/07/2015, đã có 1.689 bài viết

Tài trợ

BÌNH LUẬN

Bạn cần đăng nhập để bình luận.
No Avatar

Chưa có bình luận nào cho bài này, tại sao bạn không là người đầu tiên nhỉ?

Bài viết khác

10 đặc điểm chung của người hạnh phúc, liệu bạn có sở hữu những đặc điểm này?
Thái độ đối với cuộc sống sẽ quyết định chất lượng cuộc sống của mỗi người. Một số người cho rằng có tiền là có niềm vui và một số người khác lại nói rằng có thành công trong sự nghiệp thì mới có niềm vui. Nhà tâm lý học Martin Seligman, cha đẻ của tâm lý tích cực đã ...

5 thủ phạm khiến bạn mất tự tin
Mọi người thường tìm kiếm cách để tự tin, nhưng ít ai biết rằng có những hành động của mình đang vô tình làm mất đi điều đó. Dưới đây là 5 lý do giấu mặt mà bạn nhất định phải từ bỏ nếu muốn mình tự tin hơn.

Vạn sự tùy duyên mới là điều chúng ta cần ghi nhớ trong đời
Vạn sự trên đời đều phải xét đến chữ “duyên”, gặp gỡ hay chia ly hết thảy đã có sự an bài từ trước. Bởi vậy, con người nên biết thuận theo tự nhiên để cuộc sống được thảnh thơi, an nhàn.

Có thể bạn cần

Tại sao cần phải học cách kiềm chế cảm xúc của bản thân?

Tại sao cần phải học cách kiềm chế cảm xúc của bản thân?

Bố tôi vừa mua một cái smartphone, hỏi tôi cách mở wifi, tôi nói mà ông mãi không hiểu, tôi nhắc lại ông vẫn nói là ông không biết. Lúc ấy tôi ức chế, gào lên: “Thôi, bố đừng hỏi nữa, con không biết đâu!” Không biết khi ấy bố tôi đau lòng như thế nào. Ngày nhỏ, khi tôi chưa biết thứ gì, bố tôi đã kiên nhẫn dạy tôi bước đi, dạy tôi học nói, dạy tôi ăn cơm... Giờ mỗi lần nghĩ lại đều thấy hối hận...

Liên kết logo

Bàn phím trong mơ