'Ga cuối' của cuộc đời

13/11/2015   52.623  4.75/5 trong 2 lượt 
'Ga cuối' của cuộc đời
Cuộc sống phải được tận hưởng mỗi ngày. Rồi ta sẽ tới đích. Đừng để mình bị cuốn vào vòng sống hối hả, chỉ cố nhìn về những "cái đích" đặt ra trong cuộc sống mà quên đi nhịp sống thường ngày, từng từng từng nhịp bạn phải trải qua trước khi đến đính. Vì thế, hãy sống có mục đích một cách tích cực nhé.

 Chìm sâu trong tiềm thức của chúng ta là một hình ảnh hoàn hảo về cuộc sống! Chúng ta hãy tưởng tượng mình đang đi trên một cuộc hành trình bằng xe lửa xuyên qua lục địa. Chúng ta băng qua cảnh xe hơi chạy trên xa lộ, cảnh trẻ em vẫy chào trên đường, băng qua phố, cảnh sườn đồi xanh mướt xa xa có đàn bò gặm cỏ, cảnh khói trắng tuôn ra từ nhà máy, cảnh bình nguyên, thung lũng hẹp, núi đồi chen nhau, cảnh đường chân trời và làng mạc.
 
Nhưng ngự trị cao nhất trong tâm trí chúng ta là cảnh khi tàu tới ga cuối cùng. Vào một ngày nào đó, một giờ nào đó chúng ta sẽ vào sân ga cuối. Cờ được vẫy chào và nhạc sẽ được cử lên. Khi chúng ta tới đó, ước mơ thành hiện thực và cuộc sống sẽ hoàn chỉnh giống như việc hoàn thiện một trò chơi lắp hình. Chúng ta vẫn chờ đợi giờ phút tới ga cuối, đi không biết mệt mỏi và không chút nghỉ ngơi.
 
"Cuối cùng cũng tới nơi rồi" - chúng ta reo lên. Điều đó có nghĩa:
 
"Cuối cùng cũng đến khi tôi mười tám tuổi", 
"Cuối cùng cũng đến khi tôi mua một chiếc Mercedes Benz 450SL", 
"Cuối cùng cũng đến khi con út tôi vào đại học", 
"Cuối cùng cũng đến khi tôi trả hết tiền thế chấp", 
"Cuối cùng cũng đến khi tôi được đề bạt thăng chức", 
"Cuối cùng cũng đến khi tôi về hưu"... 
"Cuối cùng cũng đến khi tôi sẽ sống thoải mái!"
 
Tuy nhiên, dù sớm hay muộn, chúng ta sẽ ý thức được rằng không có cái đích nào để chúng ta đến. Vui thú của cuộc sống chính là tận hưởng hành trình trên chuyến đi. "Ga cuối" chỉ là một giấc mơ, và thường vượt quá tầm với của chúng ta.
 
"Vui hưởng với thực tại" là một phương châm. "Thực tại không phải là gánh nặng của hôm nay mà làm cho ta điên dại. Chúng cũng không phải là sự nuối tiếc quá khứ và sự sợ hãi của tương lai. Nuối tiếc và sợ hãi là hai nguyên nhân song sinh cướp đi mất vui thú thực tại của chúng ta".
 
Bạn thân mến, đừng vội rong ruổi đếm mau những dặm đường, mà hãy để thời gian leo núi, tắm sông, ngắm nhìn hoàng hôn, vui nhiều và buồn ít đi. Cuộc sống phải được tận hưởng mỗi ngày. Rồi ta sẽ tới đích.

Quảng cáo

Sưu tầm

Người đăng

Bảo Mi

Bảo Mi

Chia sẻ là cách tốt nhất để học và làm cuộc sống tốt đẹp hơn.


Là thành viên từ ngày: 26/07/2015, đã có 1.689 bài viết

Tài trợ

BÌNH LUẬN

Bạn cần đăng nhập để bình luận.
No Avatar

Chưa có bình luận nào cho bài này, tại sao bạn không là người đầu tiên nhỉ?

Bài viết khác

Làm người nhất định phải hiểu rõ nhân sinh
Thế gian vạn sự khó lường, mọi thứ đều dễ dàng thay đổi. Nhưng dù thế nào cũng không cần oán trách trời, oán trách người, hãy mỉm cười vượt qua mưa gió, theo đuổi giấc mơ, đi con đường của mình, nhân sinh đời người nhất định phải hiểu rõ.

Đặc quyền của tuổi 22
Đừng lãng phí tuổi trẻ. Đừng để tuổi 22 bay qua, đến lúc bạn có 1 tỷ đô xanh trong tay cũng chẳng thể mua được. Cứ sống hết mình đi!

Câu chuyện về người thợ xây nhà và món quà đắt giá
Câu chuyện người thợ xây cũng tương tự như chuyện đời của chúng ta. Cũng như người thợ già kia, chúng ta thường tạo dựng một đời sống hào nhoáng, tạm bợ, đua đòi không chú trọng tới phẩm chất của nó. Nhiều khi ngồi kiểm điểm những sự bê bối của mình trong quá khứ, ...

Có thể bạn cần

Nếu mãi vẫn thất bại, đừng thử nữa, hãy… ngồi im xem sao!

Nếu mãi vẫn thất bại, đừng thử nữa, hãy… ngồi im xem sao!

Trong xã hội sôi động hiện nay, dường như chúng ta đã quá quen với việc phải vươn lên, phải nỗ lực hết sức mình và làm bất cứ việc gì để đạt được thành công.

Liên kết logo

Bàn phím trong mơ