Kỹ năng Street Smart: Cà phê sáng

08/01/2015   35.369  4.45/5 trong 401 lượt 
Kỹ năng Street Smart: Cà phê sáng
Hôm nay vô quán cà phê Starbucks chat skype với người bạn ở nước ngoài, 3 cô và 1 cậu ngồi bàn bên nói to quá. Ngồi bên này nghe mà lạnh cả gáy, cứ rõ mồn một.

Dượng Tony

Các bạn không hề biết là ở chốn công cộng, người ta phải nói thật nhỏ, ngồi 1 cái bàn thì chỉ người ở cái bàn đó nghe được.
Kiên nhẫn 15 phút, Tony qua nhắc khéo nói các bạn vui lòng điều chỉnh âm lượng cho phù hợp được không, bên này mình không làm việc được. Cái 4 đứa nó sừng cồ lên, nói còn to hơn. Tony chẳng có giải pháp nào khác, bèn đi tới cái bàn xa nhất. Nhưng tụi nó vẫn nói đinh tai nhức óc.
 
Bèn mở Iphone thu âm. Sau đó phát lại. Giọng tụi nó nói ra sang sảng ra rả bàn chuyện bồ bịch áo quần, cả quán cười gần chết…Tụi nó qua hỏi anh tại sao thu âm, Tony nói đâu có, tui đang thu âm cuộc nói chuyện của tui với khách hàng đó chớ. Tại mấy cô cậu nói to quá lọt vô máy của tui nè. Tụi nó quê quá, bỏ đi.
 
Tony cũng lật đật bỏ đi. Sợ chút nữa nó kéo tới nó quánh rồi phải lên bệnh viện gắp môi và răng ra khỏi lưỡi.
 
 
==============================

Phản hồi

Sau bài cà phê ồn ào, cả chục bạn email về đại ý bảo là “ở quán cà phê nói to là bình thường. Ai cũng có quyền nói, sao lại thầm thì. Việc bàn bên cạnh nếu thấy ồn thì đi chỗ khác. Nếu họ nói không lại thì hãy nói to hơn. Đã ra chốn công cộng thì phải chấp nhận âm thanh ồn ào, muốn yên lặng thì ở nhà”.

Cái này các bạn bị ngược rồi nhé. Ở nhà cứ vô phòng riêng hét thoải mái. Bạn bè mời đến nhà, nói to cỡ nào cũng không sao. Nhưng khi có mặt người khác, người không có nhu cầu nghe câu chuyện đó, thì các bạn phải tôn trọng họ.

Nói nhỏ nơi công cộng, không tiểu đường, không khạc nhổ, không chen lấn chen ngang mà phải xếp hàng chờ đến lượt mình, luôn cám ơnxin lỗi, đi vệ sinh không vương vãi nước xuống sàn, dội nước & lau khô bồn cầu sau khi sử dụng xong, không ngoáy mũi bôi vào tường, không lấy tay móc ráy tai ra rồi ngửi, không hút thuốc trước mặt người khác, không tháo chân ra khỏi giày kể cả trên máy bay, xe buýt..…là những văn minh tối thiểu mà tuổi trẻ cần phải có.
 
Còn mình lỡ sai, người ta góp ý thì phải nhận và xin lỗi. Không tự ái, bảo thủ, cay cú đáp trả…Mình còn nhỏ, nhỏ thì phải sai mới trưởng thành được chứ. Ai chỉ ra cái sai cho mình, mình phải mở lòng chứ sao lại bảo thủ phản ứng lại? Các bạn phản ứng vì cái tôi mình lớn quá, không nên...

Quảng cáo

Theo TnBS

Người đăng

Tony Tèo

Tony Tèo

Sống hết mình với đam mê cuồng cháy


Là thành viên từ ngày: 20/02/2014, đã có 0 bài viết
Website: https://antruacungtony.com

Tài trợ

BÌNH LUẬN

Bạn cần đăng nhập để bình luận.
No Avatar

Chưa có bình luận nào cho bài này, tại sao bạn không là người đầu tiên nhỉ?

Bài viết khác

Chuyện ở West Point (WP)
Ở Mỹ, đi xin việc làm, nếu vào thấy có ứng viên tốt nghiệp trường West Point cùng tham gia thì thôi coi như mình cầm chắc 1 suất rớt. Đi về cho nhanh, khỏi phỏng vấn nữa.

Dượng Tony

Tản mạn về cà phê quốc tế
Người Mỹ xuất khẩu văn hóa Cà phê đi khắp thế giới. Starbucks, The coffee Bean, DD (Dunkin' and Donut), Mc Café (nằm chung cửa hàng Mc Donald)….là những thương hiệu hốt bạc, dù họ không trồng được cà phê hay cacao.

Dượng Tony

Người hai mặt đẳng cấp
Sáng thứ 2, mình lên cơ quan nếu giao dịch liền sẽ không tốt do mọi người còn đang mắc hội chứng thứ 2 khoảng 10h mới trở lại tinh thần cũ. Do đó, từ 8h-10h sáng thứ 2 mình làm các việc sau

Dượng Tony

Có thể bạn cần

Liều và Lĩnh

Liều và Lĩnh

Lúc thực tập, Tony có đi làm cho một xí nghiệp giày xuất khẩu. Bên Hàn Quốc cung cấp một loại keo dán đế, có chứa dung môi dễ bắt lửa, nên quản đốc căn dặn công nhân tuyệt đối không được hút thuốc trong nhà xưởng. Nhưng vừa quay đi thì có cậu công nhân móc ra làm điếu vì thèm, thấy quản lý tới thì vội ném xuống sàn rồi lấy chân giẫm lên.

Liên kết logo

Bàn phím trong mơ